Kaiso So Doshin tạo ra Shorinji Kempo không phải chỉ như một môn võ thuật mà còn như một PHƯƠNG PHÁP HỌC TẬP giáo lý mà ông đặt tên là Kim Cương Thiền (Kongo Zen), vốn bắt nguồn từ triết học Phật giáo Thiền tông.
Chính vì vậy mà Kaiso đã chọn tên gọi Shorinji Kempo để thể hiện tinh thần “uống nước nhớ nguồn” (bản thân Kaiso cũng từng là đệ tử và sau đó là chưởng môn thứ 21 của Bắc Thiếu Lâm Nghĩa Hòa Môn Quyền) chứ không hoàn toàn không phải để nói rằng đây là một chi nhánh hay lưu phái của Thiếu Lâm Tự Trung Hoa.
Trong quãng thời gian tập luyện ở Trung Quốc, Kaiso nhận ra rằng tất cả các kỹ thuật của võ thuật đều dựa trên 3 chuyển động: thẳng, tròn và cong. Mỗi chuyển động đều tạo ra rất nhiều kỹ thuật và khi tổng kết lại, ông đã tìm ra 10 phương pháp cơ bản, được phân chia thành “Cương và Nhu”.
Sáu phương pháp trong Nhu bao gồm: quật, quăng, vặn, bấm, bóp và bẻ. Bốn phương pháp trong Cương bao gồm: đấm, đá, chặt và nện. Ông cho rằng tất cả các kỹ thuật võ thuật trên thế giới đều dựa trên 3 kiểu chuyển động và sử dụng 10 phương pháp cơ bản trên. Việc phân loại của Kaiso đã tạo ra nền tảng cho hiểu biết về mặt vật lý và sinh học trong các kỹ thuật.
Khi trở lại Nhật Bản, Kaiso đã thử tập qua Karatedo, Judo, Boxing, Sumo và một số môn võ khác. Học hỏi từ tất cả các môn võ này, đồng thời sắp xếp những gì đã học ở Trung Quốc, ông đã tạo ra một môn võ hướng đến phát triển cả trí và lực của người tập: Shorinji Kempo.
Chính vì vậy, nếu nhìn vào kỹ thuật của Shorinji Kempo thì người ta sẽ nghĩ môn phái này gần với các môn võ đạo hiện đại Nhật Bản như Karatedo hơn là Thiếu Lâm Tự Trung Hoa.

